Bạn đọc viết

Bất bình đẳng giới và pháp luật về lao động

09:28 | 31/10/2018
Chương trình Phát triển Liên Hợp Quốc vừa công bố Cập nhật số liệu thống kê của Việt Nam năm 2018 về Các chỉ số Phát triển Con người và Số liệu thống kê Nghèo đa chiều Toàn cầu. Hai bảng số liệu này cho thấy Việt Nam đã có nhiều tiến bộ trong xóa đói giảm nghèo. Tuy nhiên, cũng còn nhiều việc phải làm để giảm chênh lệch giữa các vùng miền và nhóm dân cư; thu hẹp khoảng cách về giới...

Cập nhật số liệu thống kê của Việt Nam năm 2018 về Các chỉ số Phát triển Con người cho thấy, chỉ số Phát triển con người của Việt Nam thuộc nhóm trung bình cao. Với chỉ số 0,694 trong năm 2017, Việt Nam đứng thứ 116/189 nước và chỉ cần đạt thêm 0,006 điểm để nâng hạng lên mức Phát triển con người cao. Trong chỉ số Phát triển Con người, Việt Nam thực hiện tốt trong lĩnh vực y tế và giáo dục; nhưng tăng trưởng chậm về thu nhập. Tuổi thọ kỳ vọng của Việt Nam là 76,5 năm, đứng thứ 2 ở khu vực châu Á và Thái Bình Dương, sau Hàn Quốc; số năm đi học trung bình của Việt Nam là 8,2 - cao hơn mức trung bình của khu vực Đông Á và Thái Bình Dương.

Trong khi đó, số liệu thống kê nghèo đa chiều toàn cầu năm 2018 cho thấy những tiến bộ quan trọng trong việc đạt được Mục tiêu phát triển bền vững số 1 về giảm nghèo. Chỉ số nghèo đa chiều của Việt Nam là 0,0197 và đứng thứ 31/105 nước. Tỷ lệ nghèo đa chiều của Việt Nam là 5%, cao hơn hầu hết các nước trong khu vực Đông Á và Thái Bình Dương, chỉ sau Thái Lan (0,79%) và Trung quốc (4,02%). Như vậy, với chỉ số Phát triển con người tăng 1,41% từ năm 1990, Việt Nam chỉ còn 4 bậc để vào nhóm các nước có mức phát triển con người cao.

Tuy nhiên, tiến bộ trong phát triển con người ở Việt Nam lại đi kèm với mức tăng khá thấp về bất bình đẳng so với các nước trong khu vực châu Á và Thái Bình Dương. Chỉ số bất bình đẳng điều chỉnh theo phát triển con người (IHDI) tương đương với 17,3% giảm giá trị trong chỉ số HDI do bất bình đẳng - thấp hơn tỷ lệ trung bình của nhóm các nước có mức Phát triển Con người Trung Bình (25,1%) nhưng cao hơn tỷ lệ trung bình của khu vực Đông Á và TBD (15,6%). Đây là mức trung bình toàn quốc, còn có sự chênh lệch giữa các vùng miền và các nhóm dân cư. Chỉ số Bất bình đẳng giới (GII), Việt Nam đứng thứ 67/160 nước, với GII là 0,304, gần với mức trung bình của các nước trong nhóm Phát triển Con người cao (0,289). Các chỉ số này cho thấy, Việt Nam cần thu hẹp khoảng cách về giáo dục, trong đó có sự khác biệt 11,5% giữa phụ nữ và nam giới trong cấp trung học.

Điều đáng quan tâm, mặc dù có nhiều tiến bộ trong giảm nghèo đa chiều ở cấp quốc gia, nhưng vẫn còn chênh lệch lớn giữa các vùng miền và các nhóm dân cư. Tỷ lệ nghèo đa chiều là 2,1% ở khu vực đo thị trong khi tỉ lệ ở khu vực nông thôn là 6,45%. Tỷ lệ nghèo đa chiều cao nhất ở vùng núi phía Bắc và đồng bằng sông Me Kong (9,6%), sau đó là Tây Nguyên (9,4%). Số liệu nghèo đa chiều của trong nước cho thấy chênh lệch rõ rệt giữa các nhóm dân cư. Tỷ lệ của người Kinh là 6,4% so với 76,2% của người H’mông, 37,5% người Dao và 24% của người Khmer.

Có thể thấy những chỉ số vừa được UNDP công bố có mức tương đồng với các thông kê mà Việt Nam có được từ chương trình giảm nghèo. Dù thời điểm thống kê có thể khác nhau, quy mô và mức độ không giống nhau song các chỉ số nêu trên đều cho thấy, bên cạnh những tiến bộ nhất định về giảm nghèo, giảm nghèo đa chiều thì vấn đề bất bình đẳng giới, sự chênh lệch giữa các vùng, miền; dân tộc; nhóm dân cư… vẫn còn. Chính vì thế, đây là kênh tham chiếu quan trọng trong quá trình xây dựng, hoạch định chính sách về giảm nghèo, bất bình đẳng giới trong thời gian tới.

Phạm Hải
Quay trở lại đầu trang